Phai nhạt
Bước vào lối uy nghiêm trầm mặc,
Bao lo buồn quay quắt còn đương.
Lặng nghe giữa chốn thánh đường,
Với bao dâu bể, dặm trường bôn ba.
Lối vào-ra, tâm tư khép kín
Đã đôi lần trăn trở niềm tin.
Chính ta lại đoái thương mình,
Đức tin trơ trọi, đắm nhìn cõi mê.
Giữa bụi hồng, lắm bề dâu bể,
Phận con người câu-nệ, hờn-chê.
Soi ta, soi lại bốn bề,
Nhìn lên, ngó xuống chẳng hề kém-thua.
Ta quanh quẩn cuộc đua được-mất,
Gửi tâm hồn chật vật miền xa.
Cuốn theo ảo ảnh phồn hoa,
Giật mình hai giọt lệ nhòa lặng câm.
Cho đức tin âm thầm phai nhạt,
Cho cõi trần phiêu bạt điêu linh.
Ngửa trông khao khát ân tình,
Xác xơ, lạc lõng niềm tin nhạt nhoà?

Những con chữ này thuộc về một hành trình riêng. Rất vui khi được quý vị mang đi đâu đó, hãy để chữ bay xa nhưng xin giữ lại tên người đã viết. - Ý Nhiên

Lời bình