Quên ngang
Lúc mới sang Đông lắm ngỡ ngàng,
Xuân về tiếng mẹ bỗng quên ngang.
Xì xồ tiếng ngoại lau nhau cãi,
Bập bẹ âm nhà ngọng đớt mang.
Rũ bỏ khiêm nhường mong khác biệt,
Phô trương dốt nát ngỡ huy hoàng.
Khoai từ một đống nhai chưa hết,
Thói dởm huênh hoang nhục cả làng.
> Bài thơ này để châm biếm cái thói "phông bạt", vừa đặt chân sang xứ này đã vội vã bẻ cong tiếng mẹ đẻ, cố tình nói ngọng nói lớ cho sang nhưng thực chất chỉ làm lố bịch thêm cái sự rỗng tuếch bên trong. Thể hiện sự kém cỏi trong nhận thức.

Những con chữ này thuộc về một hành trình riêng. Rất vui khi được quý vị mang đi đâu đó, hãy để chữ bay xa nhưng xin giữ lại tên người đã viết. - Ý Nhiên

Lời bình